Mặt trời rực rỡ. Trên bờ biển, một cậu bé đang cắm cúi xúc cát đổ vào chiếc xô nhỏ bên cạnh. Khi chiếc xô đầy cát, cậu bé úp ngược nó xuống, nhấc chiếc xô ra và thế là cậu bé đã có một tòa nhà tròn xoay bằng cát.
Tuy nhiên, không dừng lại ở đó, cậu bé đào những rãnh nhỏ xung quanh ngôi nhà làm hào bảo vệ. Những chiếc nắp chai và vỏ ốc trở thành những người lính gác, còn những que kem trở thành cây cầu nối những tòa nhà lại với nhau. Một tòa lâu đài thực sự của một chàng hoàng tử khôi ngô trong truyện cổ tích.
Cách đó rất xa, thành phố đông đúc, ồn ào, xe cộ như mắc cửi. Một người đàn ông đang làm việc trong văn phòng. Ông xếp các chồng giấy tờ trên bàn làm việc lại, trao đổi vài câu qua điện thoại rồi lại gõ máy tính.
Khuôn mặt ông sáng lên vì đã đạt được kết quả tốt đẹp: hợp đồng được ký kết và đem lại nhiều lợi nhuận. Hằng ngày ông đều đến nơi làm việc, lập kế hoạch, dự toán, có tiền lương, có lợi nhuận và công ty cũng là một tòa lâu đài mơ ước, trong đó ông là vị vua điều hành tất cả.
Hai người trên đều xây dựng tòa lâu đài của mình. Tuy nhiên khi thuỷ triều lên, cậu bé không hề kinh ngạc hay lo sợ gì cả. Cậu nhảy lên trên những ngọn sóng, vỗ tay reo mừng và cười toe toét khi thấy những con sóng cuốn tòa lâu đài của mình vào biển cả. Cậu bé hoàn toàn bình thản. Cậu cầm chiếc xô ra về vì biết rằng sáng mai cậu lại sẽ xây được ngôi nhà mới đẹp hơn.
Nhưng bạn ạ, người lớn chúng ta thường không như vậy. Khi gặp khó khăn, chúng ta coi đó là điều tệ hại chứ không bình thường như những đợt thủy triều lúc hoàng hôn đối với cậu bé. Chúng ta thường chán nản đến mức không nghĩ rằng vào sáng hôm sau thủy triều sẽ rút và chúng ta lại có thể bắt đầu xây một cái gì đép khác đẹp hơn, tốt hơn. Có lẽ đây là một trong những điều mà chính người lớn lại phải học từ trẻ nhỏ.
NCĐT