Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa... Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt.
Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông say mê đến mức sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng.
Ngày hôm qua đã thành quá khứ, ngày mai còn quá bí ẩn, chỉ có giây phút hiện tại mới chính là món quà lớn nhất mà cuộc sống dành tặng mỗi chúng ta để thực hiện những điều ý nghĩa. Không ai khác chính chúng ta là người tạo nên số phận cho chính bản thân mình.
Một thanh niên sau khi tan cuộc nhậu ở quán liền lái xe ôtô về và bị cảnh sát tuýt còi yêu cầu dừng xe. Chàng ta lảo đảo mở cửa xe nói với cảnh sát: - Có mỗi một việc nhỏ như thế này mà có những 2 cảnh sát giải quyết.
Mẹ nghèo đi ở mướn. Con nhỏ chạy chơi với "cậu chủ" cùng lứa. Chơi trò cưỡi ngựa: nó luôn làm ngựa, cậu chủ cưỡi lên lưng. Ngựa phi, ngựa phi vòng vòng, tấm lưng nhỏ oằn cong. Mẹ nhìn rưng rưng nước mắt. Đêm về, thoa lưng con, mẹ hỏi: - Sao con không đổi làm chủ ấy ? Đứa trẻ bảo: - Con thích cưỡi ngựa thật chứ không thích cưỡi ngựa người. Mẹ ừ mà lòng chạnh xót xa....
Bởi đời là cõi tạm Nên sống thật với nhau Nếu kiếp người trôi mau Thì oán thù dừng lại
Đêm ấy em không còn mộng mị, em không còn gồng mình nhọc nhằn chới với trước cơn mê, không còn thấy anh trong cơn hoảng loạn nữa. Sáng dậy thấy lòng thanh thản lạ lùng, em lại trở về là em, bên anh - một người đàn ông khô khan, cứng cỏi cũng giống như nghề nghiệp của anh vậy. Hạnh phúc đôi khi chỉ giản dị có thế thôi…
Cái màu xanh ấy cứ ám ảnh tôi. Nếu không viết ra những suy nghĩ của mình, chắc tôi sẽ mãi không yên lòng. Tháng Sáu của năm nay đã trôi qua nhưng màu xanh lam trong, trầm ấy còn mãi, tôi yêu màu xanh ấy.
Sáng nay, mình đã kết thúc nốt những trang còn lại quyển 'Mùa thu của cây dương'. Cảm giác đọc quyển này của Kazumi Yumoto không như lần mình đọc quyển 'Mùa hạ'.
Tôi bám vào cánh cửa, ngoài vườn mưa như giông. Nếu mẹ tôi hiểu, ở cái tuổi này người ta điên đến mức nào, ngông cuồng đến mức nào và cần có bạn bè để an ủi biết bao nhiêu, người ta lại thích trả thù nữa chứ !
Trang 1 trong 18Đầu tiên    Trước   [1]  2  3  4  5  6  7  8  9  10  Tiếp   Cuối    


Địa chỉ: Toà nhà Phúc Thanh - Khu đô thị Trung Hoà Nhân Chính -Thanh Xuân - Hà Nội
Điện thoại : (084) 04.62811272 - (084) 04.62128296
Fax: 04.2811272 - Email : info@phucthanh.vn